Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

Thắt chặt an ninh Bệnh viện Bạch Mai

Thắt chặt an ninh Bệnh viện Bạch Mai - VnExpress
VnExpress
   

Thắt chặt an ninh Bệnh viện Bạch Mai

Hà NộiLực lượng an ninh, công an kiểm soát chặt hoạt động ra vào Bệnh viện Bạch Mai sau khi 12 người mắc nCoV tại đây.

Lộc Chung

Thời sự Thứ bảy, 28/3/2020, 20:19 (GMT+7)

 

CEO công ty tỷ USD nhắn nhủ với nhân viên thời Covid-19: ‘Đừng căng thẳng về công việc’

"Tôi muốn lặp lại và nhấn mạnh điều mình từng nói: đừng căng thẳng về công việc”. Đó là thông điệp vừa được CEO Stewart Butterfield gửi đến toàn bộ nhân viên Slack – công ty công nghệ có giá trị hàng tỷ USD.

Khi đại dịch Covid-19 lan rộng khắp nước Mỹ và thế giới, Butterfield chia sẻ với nhân viên của mình rằng: “Chúng tôi hiểu điều này. Hãy chăm sóc bản thân, chăm sóc gia đình, trở thành một đối tác tốt. Không sao cả nếu phải giảm giờ làm hay làm việc không thường xuyên. Hãy tạm nghỉ một lát nếu bạn thấy cần”.

CEO công ty tỷ USD nhắn nhủ với nhân viên thời Covid-19: ‘Đừng căng thẳng về công việc’ - Ảnh 1.

CEO Slack cho biết ông đã nhìn thấy con cái của các đồng nghiệp thông qua các cuộc gọi video. “Chúng tôi có thể để nhân viên tự do hơn một chút và mọi người đều được thấu hiểu và cảm thông – chúng ta đều là con người và đang cùng trải qua hoàn cảnh này”, ông nói.

Khác với nhiều doanh nghiệp đang bên bờ phá sản vì đại dịch, Covid-19 lại là cơ hội phát triển cho công ty ứng dụng tin nhắn này. Khi hàng loạt doanh nghiệp trên thế giới chuyển sang làm việc từ xa để tránh lây lan virus corona, Slack trở thành công cụ kết nối quan trọng và được nhiều người lựa chọn.

Kết thúc phiên giao dịch ngày 26/3, giá trị vốn hóa của Slack ở mức 15,9 tỷ USD. Công ty có hơn 110.000 khách hàng trả tiền. Hiện 100% nhân viên của Slack tại 18 văn phòng trên thế giới (2.000 người) đang làm việc tại nhà. Các nhân viên được trợ cấp 500 USD để sắp xếp nơi làm việc tại nhà thuận tiện và thoải mái

Theo tỷ phú Mark Cuban, trong thời điểm đại dịch và khi thị trường biến động mạnh, cách xử lý của các nhà lãnh đạo công ty sẽ được “soi” rất kỹ. Các chủ doanh nghiệp không nên yêu cầu nhân viên đi làm như bình thường quá sớm.

“Đó không chỉ là vấn đề an toàn, đó là còn là vấn đề kinh doanh”, nhà đầu tư nổi tiếng của chương trình Shark Tank chia sẻ.

Mark Cuban cho rằng cách phản ứng của các công ty sẽ định nghĩa thương hiệu của họ trong nhiều thập kỷ. “Nếu bạn không quan tâm đến nhân viên/cổ đông và đặt họ lên hàng đầu, mọi người sẽ đánh giá công ty của bạn như vậy”.



CEO công ty tỷ USD nhắn nhủ với nhân viên thời Covid-19: ‘Đừng căng thẳng về công việc’ - Ảnh 2.
Vì Covid-19, bạn tôi mất đi cơ nghiệp 10 năm dịch công chứng chỉ sau một bài phát biểu dài 15 phút nhưng cách anh ấy vực dậy tinh thần sau đó mới đáng nể phục

Không ngờ "Ký ức vui vẻ" lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình

Sau hơn 1 dịch công chứng năm điều trị bệnh ung thư phổi, Mai Phương đã quay trở lại với công việc khi tham gia các chương trình, dự án nhỏ lẻ. Tuy nhiên từ cuối năm 2019, nữ diễn viên phải tái nhập viện để điều trị do bệnh tình trở nặng. Cho tới mới đây, một người bạn của Mai Phương đã chia sẻ hình ảnh của cô trong bệnh viện, kèm chia sẻ tiết lộ tình hình sức khoẻ nữ diễn viên.

Mặc dù trong bức ảnh, nữ diễn viên nở nụ cười tươi tắn nhưng theo người bạn này tiết lộ, hiện sức khoẻ của cô đang rất yếu và đau đớn sau mỗi lần vào thuốc. Mới đây nhất, trên trang cá nhân của Trịnh Kim Chi, nữ diễn viên thông báo rằng Mai Phương đã qua đời vào ngày 28/3.

Không ngờ Ký ức vui vẻ lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình - Ảnh 2.

Hình ảnh gần đây của Mai Phương trong bệnh viện được một người bạn chia sẻ

Được biết, lần cuối cùng mà khán giả còn được gặp Mai Phương trên sóng truyền hình là ở chương trình " Ký ức vui vẻ " vào năm ngoái. Sau thời gian dài điều trị bệnh, nữ diễn viên quay trở lại với công việc bằng buổi ghi hình vào ngày 27/9. Đại diện ê-kíp sản xuất chương trình cũng cho biết Mai Phương tỏ ra hào hứng và vui vẻ trong suốt buổi ghi hình.

Tuy nhiên, khi tập phim này lên sóng, Mai Phương đã làm khán giả không khỏi lo lắng cho tình hình sức khoẻ của cô vì giọng nói rất run, hơi thở yếu và sắc mặt khá nhợt nhạt. Khi MC Lại Văn Sâm hỏi: "Bây giờ sức khoẻ của Mai Phương tốt hơn chưa?". Nữ diễn viên mau chóng trả lời: "Tôi vẫn đang chiến đấu và sẽ cố gắng hết mình". Câu nói này cùng nụ cười tươi rói của Mai Phương đã làm tất cả khách mời, khán giả có mặt trong trường quay đều vô cùng xúc động.

Sau khi quay hình, nữ diễn viên cũng hạn chế nhận show để tập trung dưỡng bệnh.

Mai Phương nói chuyện run rẩy, yếu ớt trên sóng truyền hình

Không ngờ Ký ức vui vẻ lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình - Ảnh 4.
Không ngờ Ký ức vui vẻ lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình - Ảnh 5.
Không ngờ Ký ức vui vẻ lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình - Ảnh 6.
Không ngờ Ký ức vui vẻ lại là lần cuối khán giả được nghe Mai Phương trò chuyện trên sóng truyền hình - Ảnh 7.

Mai Phương quay hình cho "Ký ức vui vẻ" vào ngày 27/9/2019

"Ký ức vui vẻ" là chương trình giúp khán giả được gặp lại nhiều nghệ sĩ gắn liền với hồi ức của các thế hệ khán giả. 3 cố nghệ sĩ Nguyễn Chánh Tín, Lê Bình và Anh Vũ cũng từng tham gia chương trình ý nghĩa này và gợi lại nhiều ký ức trong lòng người xem. Chỉ tiếc rằng, đây cũng là lần xuất hiện cuối cùng của 3 nghệ sĩ tài năng này trên sóng truyền hình khi cả 3 đã qua đời vào năm 2019.

4 năm sau câu nói của "bố già Chanel", công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang

Kể cả bạn có không thích ý tưởng này đi chăng nữa thì vẫn phải thừa nhận thế này: Công nghệ thống trị thế giới bởi vì nó đã thay đổi thế giới” - Karl Lagerfeld, huyền thoại làng thời trang thế giới, giám đốc sáng tạo của Chanel đã từng nhận định như vậy vào năm 2016, cũng là năm ông khiến thế giới phải ngả mũ với dàn người mẫu đeo mặt nạ robot sải bước trên sàn catwalk đầy tự tin. Và sau 4 năm, tới 2020 này, chẳng ai có thể phủ nhận tuyên bố của ông được nữa. 

Công nghệ đã thay đổi thế giới, và tất nhiên thay đổi cả ngành thời trang nữa. Máy móc xuất hiện ở khắp nơi trong cuộc sống của chúng ta, trở thành một phần của ngành thời trang trên toàn thế giới. Thương mại điện tử, công nghệ thực tế ảo đã thay đổi cách chúng ta mua sắm, nhìn ngắm và lựa chọn món đồ phù hợp với gu bản thân. Bạn không cần phải đến tận nơi để thử đồ nữa. Ngay cả các nhà thiết kế thời trang cũng đang thử nghiệm hàng loạt đất diễn mới, trên các nền tảng mạng xã hội khác nhau. Những chiếc điện thoại không còn chỉ là thứ để dành cho nghe, gọi mà còn tiến bước vào lĩnh vực thời trang, trở thành tâm điểm của sự chú ý nhờ vào thiết kế khác biệt, vẻ ngoài cá tính gắn liền với những thương hiệu thời trang nổi danh.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 1.

Đầu năm nay, tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới Samsung hợp tác với thương hiệu thời trang lừng danh Thom Browne cho ra mắt Galaxy Z Flip phiên bản đặc biệt, có giá lên tới 2.480 USD, đi kèm đồng hồ thông minh Galaxy Watch Active và tai nghe không dây Galaxy Buds+. Tất cả những món phụ kiện đi kèm Galaxy Z Flip phiên bản đặc biệt này cũng được thiết kế riêng, mang vẻ ngoài đậm chất thời trang táo bạo. Cái bắt tay hợp tác giữa 2 ông lớn thời trang - công nghệ này một lần nữa khẳng định mối liên hệ bền chặt đến bất ngờ giữa 2 lĩnh vực tưởng chừng như không liên quan tới nhau này, đồng thời chứng minh sự thống trị và tầm ảnh hưởng rộng khắp của công nghệ như lời Karl Lagerfeld nhận xét năm nào.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 2.

Trên thực tế, từ cuối thế kỷ 20, công nghệ đã bắt đầu xuất hiện trên các sàn diễn thời trang một cách lặng lẽ. Năm 1998, Helmut Lang đã tung ra bộ sưu tập Thu 1998 với những người mẫu mặc phục trang đính kèm đĩa CD. Năm 1999, Hussein Chalayan trở thành một trong những nhà thiết kế thời trang đầu tiên mang công nghệ vào trong thiết kế trang phục và cho đến tận bây giờ, ông vẫn rất thích làm điều này. Bộ sưu tập Xuân 2000 năm đó gây ấn tượng với “chiếc váy máy bay” có khả năng vẫy cánh nhờ điều khiển từ xa, biến những bộ phục trang trên sàn catwalk trở nên sống động hơn bao giờ hết.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 3.

Điều thú vị là, ngay cả thời trang cũng đã truyền cảm hứng cho công nghệ, chứ không chỉ tồn tại sự ảnh hưởng theo chiều ngược lại. Vào mùa xuân năm 2000, Donatella Versace giới thiệu chiếc váy họa tiết rừng nhiệt đới, sau đó được ca sĩ Jennifer Lopez mặc tại lễ trao giải Grammy Awards 2000. Hình ảnh J.Lo trong chiếc váy đặc biệt này đã được tìm kiếm nhiều tới mức nó đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của Google Images - công cụ tìm kiếm hình ảnh chúng ta đã quen thuộc cho tới ngày hôm nay.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 4.

Năm 2013, nhà thiết kế thời trang Hà Lan Iris van Herpen đã thay đổi hoàn toàn cách chúng ta nhìn nhận về quần áo, khi sử dụng những bộ trang phục được “may” bằng công nghệ in 3D. Nhưng quan trọng nhất, vào năm 2015, Misha Nonoo đã không sử dụng format trình diễn thời trang truyền thống, thay vào đó lại lựa chọn Instagram làm nền tảng chính để thể hiện. Tới năm 2019, 2 nhà thiết kế của Coperni, Sebastien Meyer và Arnaud Vailant tiếp tục sử dịch công chứng dụng Instagram làm nơi phô bày bộ sưu tập Thu 2019 của mình.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 5.

Sự phát triển mạnh mẽ của các mạng xã hội chú trọng vào hình ảnh, trải nghiệm bản thân, điển hình như YouTube, Instagram, Tik Tok đã dẫn tới sự thay đổi trong thiết kế sản phẩm công nghệ, lẫn cách thể hiện của giới thời trang. Đặc quyền thể hiện phong cách thời trang giờ đây không chỉ gói gọn trong giới người mẫu, vốn phải tranh giành suất diễn tại các liên hoan thời trang đẳng cấp quốc tế hay hy vọng được xuất hiện trên trang bìa các tạp chí nổi tiếng. Với một chiếc smartphone cùng nền tảng mạng xã hội hỗ trợ mạnh mẽ, bất cứ ai cũng có thể trở thành người của công chúng, có thể tạo xu hướng thời trang hoàn toàn mới, chỉ cần chứng tỏ được khả năng, cá tính và sự độc đáo. 

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 6.

Giới thời trang thay đổi, cách thể hiện thay đổi kéo theo sự đột phá trong công nghệ chế tạo smartphone. Không chỉ tập trung vào khả năng chụp ảnh, tốc độ xử lý và màn hình ngày một rộng hơn, smartphone giờ đây chú trọng vào khả năng biến đổi, thích nghi với xu hướng thời trang mới, cách thể hiện mới trên nhiều nền tảng mạng xã hội. Một trong những xu hướng biến đổi ấn tượng nhất được nhắc đến trong 2 năm gần đây đó là công nghệ màn hình gập.



Nhờ màn hình gập lại được, chiếc Galaxy Fold năm 2019 với kích cỡ khi mở ra tương đương với một chiếc máy tính bảng, nay có thể biến hóa gọn nhẹ chỉ trong bàn tay người sử dụng. Kỳ diệu hơn nữa, cơ chế gập dọc dạng vỏ sò của chiếc Galaxy Z Flip 2020 còn cho phép thu nhỏ chiếc máy lại chỉ vừa bằng một hộp phấn, hoàn toàn phù hợp với xu hướng sử dụng túi cầm tay dáng nhỏ của nữ giới hiện đại. Không chỉ có vậy, nhờ cơ chế bản lề ẩn, người dùng còn có thể bật mở Galaxy Z Flip ở nhiều góc khác nhau, như với máy tính xách tay vậy. Với Galaxy Z Flip, những Instagrammer, YouTuber có thể selfie ở mọi góc độ, thực hiện video chat mà không cần chạm tay, hoàn toàn phù hợp với xu thế thể hiện cá tính thời trang thông qua mạng xã hội.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 8.
4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 9.

Thời trang cao cấp luôn có thiết kế táo bạo, khác biệt, thậm chí chưa từng thấy ở bất cứ đâu. Đây cũng là lý do vì sao từ Karl Lagerfeld đến Chalayan đều rất thích thú với việc ứng dụng công nghệ lên các sản phẩm của mình. Vì nhờ có công nghệ, họ mở rộng được tính sáng tạo và từ đó, tìm ra sự khác biệt hoàn toàn so với những bộ sưu tập thông thường trong giới. 

Và đó cũng là lý do những chiếc smartphone màn hình gập ngay lập tức có chỗ đứng trong giới thời trang vì thiết kế độc đáo chưa từng thấy. Không chỉ có vậy, những chiếc smartphone gập như Galaxy Z Flip còn gây ấn tượng vì lần đầu tiên ứng dụng chất liệu kính lên màn hình, vừa tạo vẻ sang trọng lại tăng thêm độ bền cho máy. Bên cạnh đó, không thể bỏ qua khả năng gập lại như một hộp phấn của Galaxy Z Flip được đánh giá là 1 trong 4 yếu tố khác biệt trong thiết kế của sản phẩm, theo lời Taejong Kim, Phó chủ tịch phụ trách nhóm thiết kế sản phẩm của Samsung (kích cỡ, góc nghiêng, phong cách mới và vẻ ngoài mới). Rút điện thoại ra khỏi túi, dùng tay lật mở máy, bạn có thể thu hút sự chú ý của bất cứ ai.

4 năm sau câu nói của bố già Chanel, công nghệ đã thực sự lên ngôi trong lĩnh vực thời trang - Ảnh 10.

Thêm vào đó, việc hợp tác với Thom Browne cũng là bước đi không thể hoàn hảo hơn của Samsung trong việc kết hợp những sản phẩm công nghệ phục vụ đúng nhu cầu người dùng với lĩnh vực thời trang đã có tuổi đời cả trăm năm. Nhờ vậy, người dùng vừa có trong tay những chiếc smartphone hữu dụng, vừa đáp ứng nhu cầu khoe cá tính, thể hiện phong cách.

Cách đây 4 năm, thời điểm mà Karl Lagerfeld nhận định về sự thống trị của công nghệ, vẫn chưa có hãng nào thực sự mạnh tay trong việc kết hợp thời trang với smartphone. Nhưng khi bước vào kỷ nguyên của những chiếc smartphone gập, vào thời kỳ mà smartphone “kiểu cũ” chuẩn bị bão hòa, việc tạo ra những sản phẩm đậm chất thời trang mà vẫn đảm bảo tính hữu dụng chắc chắn sẽ trở thành xu thế mới.

Dịch COVID-19: Kinh tế, sức khỏe người dân và nguy cơ về một cuộc Đại khủng hoảng ở Mỹ

Cuộc Đại khủng hoảng tại Mỹ (năm 1929- 1933) bắt đầu bằng việc thị trường chứng khoán lao dốc đã gây ra tình trạng thất nghiệp hàng loạt, suy giảm sản lượng kinh tế, gây tâm trạng bất an cho cả 1 thế hệ.

Nó đã tái định hình nước Mỹ, dịch chuyển dòng người di cư, sản sinh các dòng nhạc, trường phái hội họa và văn học mới. Tuy nhiên, dưới thời tổng thống Franklin Roosevelt, cuộc đại khủng hoảng cũng tạo ra một loạt chương trình phúc lợi xã hội mới như bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm an sinh xã hội nghỉ hưu, và bảo hiểm tiền gửi ngân hàng.

Sự lây lan nhanh chóng và chưa từng có tiền lệ của virus corona đang khiến người ta liên tưởng tới cuộc Đại khủng hoảng này do dự báo sự tăng đột biết số lượng người mất việc và sự sụt giảm đáng kể sản lượng kinh tế giống như những gì diễn ra hồi năm 1930.

Nhưng để cuộc khủng hoảng thực sự xảy ra, một loạt các con số kỉ lục sẽ phải xuất hiện trong những tuần tới: ví dụ như hàng triệu người mất việc làm, sụt giảm tổng sản lượng kinh tế ở mức 2 con số trên quy mô lớn và kéo dài trong nhiều năm, chứ không phải nhiều tháng.

Ông Bernard Baumohl, trưởng kinh tế toàn cầu của tổ chức Economic Outlook Group, nói: "Không có một định nghĩa rõ ràng về đại khủng hoảng nhưng chắc chắn nó rất khác về mức độ và quy mô so với 1 cuộc suy thoái". Lấy ví dụ về cuộc Đại khủng hoảng, nước Mỹ mất 20% số việc làm trong 3 năm, gấp 4 lần con số việc làm mất đi trong cuộc Đại suy thoái 2007-2009.

Trong 4 năm của cuộc Đại khủng hoảng, nước Mỹ giảm 1/3 sản lượng kinh tế. Mặc dù một số nhà kinh tế dịch công chứng nghĩ rằng nước Mỹ dự đoán chính xác sản lượng từ tháng 4- tháng 6 sụt giảm ít nhất 14%, hiếm ai nghĩ rằng sự sụt giảm này kéo dài trong nhiều năm.

Chi tiêu công cũng là 1 nhân tố. Số đơn xin trợ cấp thất nghiệp tăng đột biến, nên khoản tiền chính phủ phải hỗ trợ cho doanh nghiệp và người dân rất lớn. Những biện pháp bình ổn này tỏ ra có tác dụng hiệu quả trong các kỳ suy thoái trước.

Các chính sách của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) cũng sẽ góp phần vào sự hình thành cuộc Đại khủng hoảng. Sự thất bại của FED trong việc ngăn các ngân hàng phá sản cũng làm nghiêm trọng thêm tình hình.

Thời điểm này, FED và các ngân hàng trung ương của các nước đã nhanh chóng thông qua các gói cứu trợ khẩn cấp bằng tiền mặt và thực thi các chính sách mới nhằm giảm nguy cơ phá sản của doanh nghiệp và giảm bớt tình trạng sa thải hàng loạt.

Bước quan trọng tiếp theo là các nhà kinh tế học và những người làm chính sách cần cải thiện hệ thống chăm sóc y tế công tại Mỹ.

Các chuyên gia y tế nói rằng các quy định không thống nhất giữa các bang và phản ứng chậm chạp của chính phủ có thể khiến cho dịch bệnh lây lan nhanh chóng hơn.

Việc tổng thống Donald Trump mong muốn sớm hồi sinh nền kinh tế cũng có thể tạo ra các rủi ro.

Theo nghiên cứu của Tạp chí khoa học công Lancet dựa trên kinh nghiệm của Trung Quốc, việc dỡ bỏ các quy định phong tỏa quá sớm có thể tạo ra dịch bệnh bùng phát lần thứ hai.

Số người thương vong càng lớn, dịch bệnh kéo dài càng lâu thì nền kinh tế càng bị thiệt hại nhiều. "Cần khống chế dịch bệnh trước rồi mới tính đến các hoạt động kinh tế được," chủ tịch FED Jerome Powell phát biểu.

Bất chấp dịch Covid-19, nhiều hàng quán ở Sài Gòn vẫn mở cửa kinh doanh: Từ việc

Để chủ động  phòng dịch Covid -19 , UBND TP Hồ Chí Minh cũng đã có văn bản ra lệnh đóng cửa tất cả các hàng quán trên địa bàn đến ngày 5/4, trừ hàng thiết yếu nhằm hạn chế việc tụ tập đông người, chặn đứng nguy cơ lây lan của dịch bệnh.

Tuy nhiên, theo ghi nhận của PV tối ngày 27/3, một số quán café tại TP Hồ Chí Minh vẫn bất chấp dịch bệnh mở cửa hoạt động. Không chỉ có các quán cà phê nhỏ lẻ mà thậm chí ngay cả một nhà hàng nằm trên địa bàn quận 1  vẫn mở cửa và phục vụ hơn 30 khách cho đến tận khi được các cơ quan chức năng đến làm việc.

Đây là số ít những quán hàng mà PV ghi nhận sau 3 ngày TP HCM có chỉ thị tạm ngưng hoạt động dịch vụ ăn uống có công suất trên 30 người, để thực hiện công tác phòng chống dịch Covid -19.

Việc một số hàng quán bất chấp mở cửa đón khách, tụ tập đông người như vậy đang làm dấy lên nhiều lo ngại trong hoạt động phòng, chống dịch COVID-19.

Bất chấp dịch Covid-19, nhiều hàng quán ở Sài Gòn vẫn mở cửa kinh doanh. Thực hiện: Kingpro

Bất chấp dịch Covid-19, nhiều hàng quán ở Sài Gòn vẫn mở cửa kinh doanh: Từ việc đóng cửa trước mở cửa bên đến việc... tắt đèn đón khách - Ảnh 2.

Một số hàng quán kéo cửa cuốn nhưng vẫn có khách ngồi bên trong

Bất chấp dịch Covid-19, nhiều hàng quán ở Sài Gòn vẫn mở cửa kinh doanh: Từ việc đóng cửa trước mở cửa bên đến việc... tắt đèn đón khách - Ảnh 3.

Các beer club dịch công chứng vẫn đón và phục vụ đông khách

6 điều rút ra từ cuộc sống cách ly của một du học sinh Mỹ khi bị coi là "về nước ăn bám và lánh nạn"

Vừa qua, cộng đồng mạng đã có những phen bức xúc không tưởng đến từ bộ phận những  du học sinh về nước và đang chịu cách ly . Các du học sinh này đều cho rằng điều kiện mà khu cách ly cung cấp là hết sức tồi tàn, cũ kỹ hay thậm chí còn sử dụng từ ngữ khó nghe, gây phản cảm.

Tuy nhiên, đó không phải là toàn bộ những gì mà cư dân mạng Việt Nam chứng kiến từ các họ, vẫn có những chia sẻ, hành động từ cộng đồng những bạn đang du học quay trở về khiến nhiều người xúc động, 

Mới đây, trên Facebook cá nhân Trung.T.L. nghiên cứu sinh tiến sĩ tại California, Hoa Kỳ  đã đăng tải một đoạn trạng thái dài, chia sẻ về cuộc sống của một du học sinh ở nơi cách ly. Được biết, trước khi sang Mỹ du học, anh từng tham gia giảng dạy tại trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam. Anh đã về tới Việt Nam và tham gia cách ly tập trung ở Thanh Hóa đến nay đã là ngày thứ 9.  Anh cho rằng, những điều mà anh đang trải nghiệm trong những ngày qua khiến anh hồi tưởng về quá khứ tuổi thơ đầy niềm vui, và anh đang cảm thấy hạnh phúc trước những gì diễn ra xung quanh anh, nơi trại cách ly.

6 điều rút ra từ cuộc sống cách ly của một du học sinh Mỹ khi bị coi là về nước ăn bám và lánh nạn - Ảnh 1.

Trích lược đoạn chia sẻ của Trung.T.L:

" Mấy hôm nay đọc tin nhiều chiều về cuộc sống cách ly, người thì bảo khổ, người thì bảo thế là sướng rồi, người thì chửi du học sinh là thượng đẳng, du học sinh thì đòi người người phải hiểu mình. Mình thấy trong mọi khó khăn trải nghiệm, những câu chuyện thay vì những lời phán xét sẽ giúp ích được nhiều. Vì truyện thì xây dựng kết nối và lòng đồng cảm.

Ở trong trại cách ly cảm giác mình đương nhiên là lẫn lộn buồn vui. Hiện giờ thì là vui. Vì cuộc sống trong trại cách ly làm mình nhớ thời thơ ấu của mình. Sống trong trại, mình như đang sống lại cái thời trẻ thơ ở Hà Nội.

Hồi đó có trò đi tắm nhà tắm công cộng, bố mẹ mình thường dẫn mình đi, cả nhà tắm chung và gặp mọi người ở chỗ tắm.Với mình, mình chỉ nhớ mỗi việc là phải chào nhiều, chào hết bác này cô nọ, chú này ông kia. Mình cảm thấy như cả cái thế giới mình hồi ý, ai cũng là người trong gia đình. Cứ đi tắm là phải chào. Khái niệm về riêng tư với mình không tồn tại.

Ăn ở thời đó thì đúng là no và ấm hơn là ngon và đẹp. Món mình thích hồi đó là cơm trộn đường và cơm cháy chan nước mắm. Cả 2 đều rất ngon và thơm. Giờ mới biết ăn thế không đủ chất nhưng mà no và trôi được. Thế nên mình cũng như các anh bộ đội ở đây, lùn tịt và nhỏ bé. Nhưng là kiểu nhỏ bé tràn trề sức sống (Cô bé hạt tiêu nhỉ). Ở nhà thì 3, và sau khi có em gái, thì là 4 người trên 1 giường, đắp 1 chăn, chui trong 1 màn. Mọi sinh hoạt ăn ở học ngủ đều diễn ra trong 1 phòng. Riêng tư không tồn tại, nhưng không có lúc nào mình cô đơn hay xì tress mà nhà lại không biết cả. Đến cả khi mình khóc hồi lớp 11 thì lúc đó em mình cũng đang ở cùng phòng 



Quần áo thì vừa mốt vừa rẻ. Mẹ hay mua hàng si đa, tức là quần áo second-hand ở chợ trời. Hồi ấy mình không biết, nhưng hóa ra toàn cầu hóa ra phết. Hay nói cách khác, người "nghèo" chúng mình thời đó, là dân toàn cầu chính hiệu đấy: Mũ cao bồi Mỹ, quần Levi, áo H&M Thụy Điển, giày Đức, tay cầm đồ chơi Héc-man, tay kia đọc Đô rê mon. Ngồi trên cái xe máy simson của Đông Đức. Hôm nay trong trại, có 4G, có email, có facebook, cuộc sống vẫn luôn liên kết. Quá khứ, hiện tại, không vì Cô-Vi với Dương Tính mà làm mất ý nghĩa cuộc sống.



Ở đây với 23 người, trước lạ sau quen, làm mọi thứ cùng nhau, cùng trong hoàn cảnh bị chửi là "về nước ăn bám và lánh nạn," mọi người là những người mình có thể chia sẻ cảm xúc được. (Hóa ra phòng mình đa phần là đi lao động về, chứ không phải đi du học đâu, chỉ có 3 người du học thôi).



Các chú bộ đội và y bác sĩ ở đây có cái gì như bố mẹ mình hồi đó. Vừa xa cách, vừa mắng mỏ, nhưng lại đầy quan tâm và dịu dàng. Các bạn ở tây chắc vội vàng nghĩ tới Stockholm Syndrome mất.  Nhưng với mình, mình thấy hóa ra các chú bộ đội trong này rất là hiền lành và dễ mến. Họ ăn nói dịu dàng và biết làm trò cười nếu bạn mở lòng với họ trước.



Nghĩ đến họ, mình sống không thấy phải than phiền gì. Đây là cuộc sống của họ mà mình được sống, dù chỉ trong 14 ngày. Giường gỗ cứng, đau người khủng khiếp trong 5 ngày đầu. Chăn chỉ có 1 cái, mình phải chọn đắp hay là nằm lên làm đệm. Họ hàng ngày nhìn thấy cái kiểu Công chúa và hạt đậu của mình, mà họ chả tỏ ra ghét hay chửi gì. Cảm giác sống đời người khác mà không trọn vẹn có phần hơi bức bối. Ai cần gì vẫn đăng kí họ mua được. Mọi người ai cũng cảm thấy biết ơn và muốn trả ơn các chú bộ đội và y bác sĩ ở đây (phòng mình thấy bảo đóng góp nhiều lắm, không phải vì giàu, mà vì lòng biết ơn dẫn tới sự hào phóng vượt cái tôi).

 

6 điều rút ra từ cuộc sống cách ly của một du học sinh Mỹ khi bị coi là về nước ăn bám và lánh nạn - Ảnh 2.

Quang cảnh khu cách ly mà chàng nghiên cứu sinh đang ở

Mình thấy vui vì được sống lại cái thời của Ruồi trâu và Thép đã tôi thế đấy. Mình cũng ngạc nhiên là mình vẫn còn phần đó trong người. Hôm các chú bộ đội hỏi chuyển ra khách sạn, cả phòng mình ở lại, mình cũng ở lại. Vì sao ư? Mình ra khỏi phòng, nhìn ra cái sân rộng đầy cây cao cỏ xanh, ánh nắng, gió mát và bao nhiêu người trong trại, mình thấy hơi ngại cái cuộc sống trong 1 phòng khách sạn với vài ba người và không được đi hay nhìn ra cái gì. Mình về là vì vậy, đúng như mọi người nói, là trốn dịch. Nhưng dịch này là dịch Cô-Đơn. Vi là nhỏ, vie trong tiếng Pháp lại là cuộc sống. Cô-Vi, Cô-Đơn, buồn cười nhỉ?



Ở đây những cuộc sống xa lạ va vào nhau, câu chuyện "riêng tư" của anh giường bên, lời thủ thỉ tâm tình với vợ và con gái của anh giường dưới cứ thế mà xâm nhập vào lỗ tai mình. Cái mùi lao động, mùi thuốc, mùi người cứ thế xông thẳng vào mũi mình. Kiểm soát được không? Có lẽ không, nhưng có chọn hạnh phúc được không? Câu trả lời có.



Khi trở lại, hay khi ra khỏi trại, cuộc sống mình sẽ quay trở lại bình thường, tức là "văn minh" "sung sướng" "thoải mái tiện nghi" hơn. Vậy cuộc sống ngắn ngủi này dạy được mình cái gì?



- Sức sống của con người trong mọi hoàn cảnh khó mà dập được. Đời tị nạn, cách ly, rừng núi và đời "bình thường" đều có thể hạnh phúc được.



- Lối suy nghĩ cá nhân và phát triển khiến người ta quên đi sự cần thiết của liên kết tập thể. Mình không muốn nói thời giờ tốt hơn rồi, quá khứ đã qua đi, đừng bắt các dịch công chứng em phải sống theo quá khứ các chú, cũng đừng bắt các chú phải thấu hiểu nhu cầu tiện nghi hiện đại của các em. Thay vì đó, mình muốn mọi người thấy: mọi cuộc sống khác biệt, chênh lệch như vậy vẫn đang diễn ra ngay tại thời điểm này, thời hiện đại này, khi mà có những em được đặc quyền, và có những "em" bộ đội phải sống cơ cực. 



- Hãy luôn so sánh, đặt mình vào vị trí người khác để hiểu cho họ, sống cuộc sống của họ, và hành động giúp đỡ họ. 



- Mình thấy mình có rất nhiều đặc quyền, ai đi du học thì cũng có đặc quyền, có cơ hội học, hay có điều kiện kinh tế. Không phải chỉ có thời mình mới phải vừa làm vừa học lúc nhỏ, mà giờ ở nhiều nơi vẫn có các em làm nhiều hơn học để giúp gia đình. Hơn ai hết, mình biết nhiều em du học sinh còn khó khăn, nhưng cái khó khăn tương đối đó nên được so sánh với những khó khăn ở những nơi như Nghệ An. Có em từng bảo mình, khó khăn không đi du học được, và khó khăn ở đây là bố mẹ chỉ đóng được cho em 300 triệu 1 năm tiền học thôi. Mình thường bảo các em như vậy là có nhà mà bán, có tiết kiệm mà tiêu, có khả năng kiếm tiền mà chi là đặc quyền rồi đấy. Mình bảo các em là phải biết ơn gia đình đã hi sinh cho các em. Đặc quyền được hi sinh, không phải ai cũng có.



- Mình đang nghĩ giàu là tội lỗi không? Đương nhiên là không. Mình cũng thấy được cái mặt tốt hạn chế của suy nghĩ "người giàu giúp người nghèo." Mình cũng không tin vào suy nghĩ đơn giản như ai cũng làm 40 giờ, sao lại có người kiếm nhiều hơn người khác. Những suy nghĩ như vậy đơn giản hóa và không giúp ích được gì. Mình quan tâm hơn đến việc hệ thống giáo dục, cơ sở hạ tầng, giáo dục tư duy lối sống sao cho tăng điều kiện bình đẳng hơn đến mọi người.



- Cuộc sống trong trại, đặc quyền ở chỗ được nuôi ăn nên sinh nhiều thời gian rỗi hơn. Xem trong phim xưa của Trung Quốc mới thấy vì sao con trai nó học hành thành tài đỗ quan đỗ chức thì đều cưới vợ nấu cơm cho. Đi du học mà tự nấu ăn sẽ biết tốn thời gian thế nào. Những đặc quyền nho nhỏ vui vui đó, nếu để ý, sẽ thấy thành công đến từ những con người thầm lặng, những cử chỉ nhỏ nhặt không được nhiều người đánh giá cao. Nhờ đặc quyền đó, mình ngồi học, ngồi viết bài, và ngồi suy nghĩ được nhiều hơn. Và mình tự cảm thấy phải học, viết, nghĩ cho những người nuôi mình ăn.